Ngày anh đến là ngày mà nắng vàng ấm áp bừng sáng sau cả mùa đông dài đằng đẵng.Em dịu dàng đưa tay đón nắng trên con phố còn thưa người qua lại buổi sớm.
Anh mải mê với khúc nhạc phát ra trong headphone mỗi bình minh. Không biết trên con phố ấy chúng ta đã lướt qua nhau bao nhiêu lần để rồi hình ảnh chàng trai thường đứng trên ban công ấy in sâu vào tâm trí em tự lúc nào. Thế nhưng chúng ta chẳng ai bước lên để nhận lấy cơ hội để làm quen. Cho đến ngày mà nắng chiếu xuống con phố ngủ mê suốt mùa đông,ngày hôm ấy chúng ta biết nhau....
Em không gọi tên được ngày bên anh là những ngày ngọt ngào, dịu dàng,hay hạnh phúc nên em gọi đó là những ngày nắng. Ngày bên anh,em học được cách yêu thương ai đó hết lòng, học cách quan tâm mọi người,học cách sống không chỉ cho bản thân mình... Thế giới xung quanh em ngày bên anh tựa như ánh nắng ban mai xua tan màn đêm dài nhưng dường như số phận mang anh đến bên em chỉ để đánh thức em dậy chứ không phải để bước đi cùng em.
Em hụt hẫng, ngỡ ngàng rồi ngơ ngẩn tự hỏi sẽ phải bước tiếp như thế nào khi không còn anh nữa. Em loay hoay mệt mỏi với nỗi nhớ anh, em cố níu những kí ức hạnh phúc hôm nào, nhưng vùng kí ức ấy làm em trượt ngã trong mớ hỗn độn những cảm xúc. Em tìm về những nơi chúng ta từng bước qua,gọi cả những giấc mơ về anh thế nhưng em lạc lõng trong thế giới ấy. Cho đến một ngày, em nhận ra rằng em phải để những kí ức ngủ yên trong tim mình, anh đi nhưng ngoài kia nắng vẫn trải dài cả con phố, nơi góc phố ấy sẽ vẫn lưu giữ khoảnh khắc yêu dấu ngày nào nhưng em sẽ gọi nó bằng hai từ kỉ niệm thôi anh nhé. Anh đã dạy em cách để yêu một người,để sống trọn vẹn từng ngày hạnh phúc bên những người em yêu thương... nhưng anh quên chưa dạy em cách quên một người.
Quỳnh Tr -
Home »
Truyện teen cực hay »
Bài viết đang xem:
Anh quên chưa dạy em cách quên một người...
Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014
Tags:
Truyện teen cực hay
| =>Mời bạn chia sẽ đóng góp ý kiến cho bài viết |
Đăng ký nhận bài miễn phí
|
|
|
|

0 Nhận xét