Muốn cố níu kéo những ngọt ngào của quá khứ lắm, đêm qua đã trôi đi như một giấc khoan thai, nụ hôn xôn xao cả trái tim, hơi thở cùng nhịp vẫn còn đây, em vẫn giữ trọn những giấc bình yên như thế, bàn tay ấy em vẫn cảm giác được, vẫn xiết chặt như ngày nào những nồng nàn ta mới còn yêu, giấc mộng dài chỉ biết ru sâu vào giấc mơ thật buồn, tỉnh giấc em lại tìm về nỗi nhớ.
Người đã ra đi xa khuất chỉ để lại ảo ảnh về bóng hình còn trong kí ức, con tim lủi thủi bàng hoàng xôn xao những tiếng cười như vẫn hiện diện mới đây thôi. Người sao đi đâu đó? Anh đang tạt vào hướng nào mà lại bỏ mặc góc thất lạt nơi anh từng đến? Lại để một người đợi chờ quá khứ, đợi chờ kỉ niệm, sao lại buông câu nói hờ hững nhẹ nhàng mà gợi nhói trong tim bao bồi hồi, ấm ức.
Trái tim em đang rất lạnh, vì nhớ anh nên em cô đơn lắm, người giận ta rồi phải không? Sao lại nỡ phôi pha nhạt tình nồng, sao lặng lẽ cho ta nhặt mảnh vụn, để bây giờ có người chỉ biết ngồi lại mà góp nhặt thành một mảnh mang tên buồn miên man. Là thế sao anh? Lời nói chẳng qua cũng như mây gió, như dòng sông cuốn phăng chẳng để lại dấu vết. Là thế sao? Em chẳng định nghĩa được một tình yêu đúng nghĩa, nhiều lúc chợt nhận ra mông lung huyễn hoặc lắm của cái thứ được mệnh danh là tình. Người nói yêu em, người nói nhớ em, người hứa chúng mình mãi không bao giờ xa, nhưng người lại che đậy, giấu diếm đằng sau để tìm thêm một nơi cư ngụ thứ 2, tình yêu ấy em không cần đến, không ai thích chia sẻ cái bánh của mình cho ai cả, cũng không ai chấp nhận dễ dàng việc bị phản bội, lừa dối. Người ơi có nghe ta gọi ta nói gì không?
Tiếng gọi mênh mang khi màn đêm buông xuống, màn đêm ấy vẫn tỏa sáng vầng trăng dịu huyền nhưng đã mãi không còn ấm áp, nếu như nơi ấy cho anh được những điều anh muốn, em sẽ chọn trở về với bình yên dù biết rằng sẽ thiếu vắng ánh mắt dịu dàng ấy, thiếu đi một người trong tim, thời gian trước yêu thương tràn ngập cõi lòng, nhưng mà nay con tim anh đã thuộc về một ai khác, em sẽ chấp nhận từ bỏ, cho anh ra đi vui đùa với sự lựa chọn mà em đã cố chấp nhận trong cơn đau tột cùng của nỗi đau đớn.
Em dần không định nghĩa được hai chữ tình yêu, có phải yêu thật lòng khó lắm không anh nhỉ? Tình yêu đúng nghĩa sẽ chẳng mang hình hài vết thương, tình yêu đúng nghĩa sẽ không phải nếm trái đắng, không xót xa, không hụt hẫng cũng chẳng phải bi đát lu mờ thoát ẩn thoát hiện hàng mi cong thấm đẫm từng giọt nước mắt lăn dài mỗi đêm, tình yêu ấy không bao giờ xuất hiện hai từ lừa dối hay phản bội, đó phải là hai tâm hồn hòa quyện yêu thương, đồng điệu xúc cảm, cùng chung nhịp thở và mơ ước bước thẳng lên thiên đường hạnh phúc nơi anh mặc bộ lễ phục chú rễ còn em sẽ khoác lên mình một chiếc váy cô dâu xinh xắn.
Ấy vậy người với người sống với nhau cần sự chân thật, hạnh phúc được vun đắp từ sự chân chính đó mới vững vàng để đương đầu, chống chọi với thách thức của những tháng ngày. Đâu ai muốn hạnh phúc mình bị vỡ vụn tắt nghẽn giữa đường, ai ai cũng cần lắm một tình yêu chân chính như thế..
Star Sea -
Home »
Hạt giống tâm hồn »
Bài viết đang xem:
Em dần không định nghĩa được hai chữ tình yêu, có phải yêu thật lòng khó lắm không anh nhỉ?
Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014
Tags:
Hạt giống tâm hồn
| =>Mời bạn chia sẽ đóng góp ý kiến cho bài viết |
Đăng ký nhận bài miễn phí
|
|
|
|

0 Nhận xét