Ngày đó anh ước mơ sẽ cầm máy và đi khắp nơi làm một nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Ngày đó em ước sẽ song hành bên cuộc đời anh... sẽ viết thông điệp cho những bức ảnh anh chụp.
Ngày đó anh đam mê và đầy hoang dại... Ngày đó em yếu đuối và dịu dàng. Em thích cái cảm giác xem những bức ảnh anh chụp. Anh hay khoe tự chụp luôn đó ghê chưa, thấy sexy chưa. Anh còn dặn đừng có cho ai coi nha... Em không hiểu nhiều về ảnh... em chỉ biết viết văn, làm hết bài tập cho anh để anh có thời gian chụp ảnh... nhưng em đã lấy trái tim em mà đọc những tác phẩm ảnh đầu tiên của anh. . Anh thích vẽ lên tay em đủ thứ vớ vẩn... Em thì ngoan ngoan ngồi nhìn anh vẽ.
Ngày đó bây giờ đã khác... Anh vẫn cầm máy, vẫn đam mê đến những vùng đất xa lạ chụp ảnh... Mỗi bức ảnh của anh giờ đây là cả một câu chuyện, một hơi thở và tâm hồn. Anh bắt tay tạo dựng một studio riêng... Có hôm nọ gặp em, anh còn nói khi nào xong sẽ dẫn qua chơi nha... Em thì vẫn như xưa, vẫn muốn xong hành cùng anh... Nhưng em bây giờ chỉ là một giáo viên... mở mắt ra với em là bọn học trò, là bài vở... Em không theo nghiệp viết như ngày xưa em đã nghĩ... Nghiệp viết vẫn theo em nhưng chỉ theo như là nghề tay trái... Anh có cơ hội tiếp xúc nhiều người hơn, cũng có cơ hội gặp những người động điệu trong nhiếp ảnh hơn là em... Em bắt đầu cũ kĩ và khác xưa trong cuộc đời anh. Nếu ngày xưa anh thích em là cô gái ngoan, ấm áp, dịu dàng đợi anh về mỗi lần anh say với bạn bè... thì giờ đây anh cần người say cùng anh... Chuyện chúng mình bắt đầu lỗi nhịp... không phải tình yêu khác đi mà là vì bước chân em chậm chạp, còn anh tiến quá nhanh về phía trước em không sao đuổi kịp...
Khi chúng mình 16 tình yêu chỉ là yêu thôi... nhưng khi đã đi qua tuổi hai mươi, tình yêu không chỉ là tình yêu mà còn là người song hành đầy thấu hiểu. Khi người trưởng thành tình yêu người ta cũng khác phải không anh? Khi chúng mình trẻ dại, chỉ cần nắm lấy tay nhau bước cùng trên con đường mưa lất phất bay đó cũng gọi là hạnh phúc... Nhưng khi người ta lớn, tình yêu cần nhiều hơn như vậy... Tình yêu phải lớn hơn... Người này phải bắt kịp nhịp người kia hoặc là người kia phải lùi lại đời người này. Nhưng chúng mình cứ vội bước theo cái dòng đời ngoài kia... Gió cứ thổi, cứ đẩy đưa cuộc đời chúng mình, có bao giờ anh quay lại thấy em đã tuộc lại sau lưng anh từ rất lâu?
Em vẫn sẽ là một giáo viên. Em vẫn sẽ viết nhưng không phải viết thông điệp cho những bức ảnh của anh, hay những bức ảnh của chúng ta... mà là em sẽ viết về cuộc đời của chúng ta, về tình yêu của chúng ta, về cuộc sống ngoài kia, về những người lỗi nhịp bước như chúng ta... Những tưởng nhiếp ảnh gia sẽ đi với người viết... Anh phác thảo bức họa cuộc đời, còn em viết nên cuộc đời vẹn trọn nhất từ những phác thảo của anh... Mình không bên nhau nữa nhưng sẽ ổn thỏa thôi phải không anh? Anh vẫn phác thảo bức vẽ cuộc đời... Em dù không bên cạnh nhưng từng ngày em vẫn lặng thầm góp nhặt viết hộ những phác thảo của anh... Và biết đâu ngày mai, ngày kia em lại cầm máy lên và chụp... Biết đâu mình lại gặp nhau ở ngã rẽ nào đó của cuộc đời này, vẹn tròn hơn không lỗi nhịp như bây giờ phải không anh?
Ne Ne -
Home »
Truyện teen cực hay »
Bài viết đang xem:
Chuyện chúng mình bắt đầu lỗi nhịp từ khi nào vậy anh?
Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014
Tags:
Truyện teen cực hay
| =>Mời bạn chia sẽ đóng góp ý kiến cho bài viết |
Đăng ký nhận bài miễn phí
|
|
|
|

0 Nhận xét