Yêu em, anh phải kiên nhẫn

00:04 |
Người ta bảo em khó hiểu.

Người ta bảo em khó chiều.

Người ta bảo em dễ thương nhưng khó yêu.

Người ta bảo yêu em phải dũng cảm lắm!


Ừ em khó hiểu. Đôi khi em muốn một mình, có lúc em lại sợ cô đơn. Em thường tít mắt vì một mẩu bánh ngọt, nhưng lúc lại cuồng quay mê đắm vị cà phê đắng. Em có thể hạnh phúc vì những điều thật giản đơn. Nhưng có khi những việc lớn lao cùng lời nói yêu thương vĩ đại của bao người chẳng thể giúp em nở một nụ cười.

Ừ em khó hiểu. Đôi khi một cái nắm tay cũng làm em ấm áp, có lúc một cái ôm siết mà em vẫn thấy lạnh. Em luôn mỉm cười dù trước mặt có bao nhiêu cơn bão tố, nhưng lại dễ dàng rơi nước mắt vì người không xứng đáng làm tổn thương em. Em có thể yêu người này bằng tất cả những gì em có, nhưng với một người khác lại chẳng thể nâng niu.


Ừ là em khó chiều. Lúc em đẩy anh ra xa, em có thể nói ngàn lời mặc kệ, có thể luôn miệng bảo rằng em không sao. Nhưng em sợ lắm nhìn anh quay đi. Giá như em có thể nói rằng, em càng tỏ ra mạnh mẽ, càng là lúc em cần được bảo vệ, chở che.


Ừ là em khó chiều. Lúc em bảo rằng em không muốn yêu ai lần nữa, em có thể chứng minh rằng mình độc lập vững vàng, mình sống mà không cần một chàng trai bên cạnh. Nhưng em sợ lắm tim mình khô cằn, héo úa. Giá như em có thể nói rằng, em thèm được yêu thương trọn vẹn, yêu thương bằng thật tâm. Giá như em có thể nói rằng em mong ngóng ai đó có khả năng làm em tin vào thứ thiên trường địa cửu lần nữa.

Khi cảm xúc bước qua quá nhiều đổ vỡ, bản thân chúng ta ít nhiều thay đổi...

Em phải khoác lên vai bộ lông nhím xù. Em cố gắng tô vẽ rất nhiều mặt cười.
Em dù muốn dù không cũng bắt đầu sợ hãi. Em trở nên nhạy cảm với mọi thứ xung quanh.
Em dè dặt và cáu bẳn khi có người chạm vào thế giới của mình. Em lo sợ tổn thương, em lo sợ em không gượng dậy nổi.

Em gai góc và khó hiểu
Em mâu thuẫn và trái ngược.
Nhưng em vẫn cần yêu thương, rất cần...
Vì em là cô nàng gai góc mang trái tim yếu mềm. Yêu em, có lẽ phải cần rất nhiều nhẫn nại. Là anh, anh có làm được không?
Xem thêm…

Hôm qua, anh là tất cả với em ...

19:44 |
Ngày hôm qua, anh nói yêu em.

Ngày hôm qua, anh nắm chặt không buông tay em.

Ngày hôm qua, anh ôm am chặt thật chặt.

Ngày hôm qua, anh đeo cho em chiếc nhẫn của lòng tin và trách nhiệm.

Ngày hôm qua, em yêu anh hết lòng.

Ngày hôm qua, em hạnh phúc biết mấy khi tay trong tay bên anh.

Ngày hôm qua, em thật sự cảm thấy bình yên trong vòng tay anh.

Anh từng hỏi em rất nhiều lần, em cũng không ít lần trả lời anh. Anh không hiểu, cố tình không hiểu. Đừng làm cho cả hai tiếp tục mệt mỏi thêm nữa.

Tại sao em muốn chia tay? Vì anh đã làm em tổn thương quá nhiều lần.

Rời xa anh, em không đau lòng sao? Có, nhưng em cảm thấy tình cảm của em không cần thiết phải dành cho một người như anh.

Tình cảm suốt thời gian qua, em vứt bỏ hết sao? Em trân trọng những điều thật đẹp, hình ảnh người đàn ông hết mực yêu em. Em xóa đi những gì đau đớn, tổn thương người em yêu mang đến cho em.

Liệu em có thể cho anh một cơ hội? Em không thể, chính xác hơn là em không muốn tự biến mình thành con ngốc thêm một lần nào nữa. Cơ hội em cho anh, nó nhiều đến nỗi bản thân em cũng không đếm được. Cho anh cơ hội thì em được gì, chỉ toàn là sự lừa dối và ích kỷ.

Dù em nhớ anh nhưng em luôn tự nhủ với bản thân, không được để mình quay lại con đường không có lối thoát kia.

Dù em rất đau đớn, cũng muốn tìm một người lấp đi chỗ trống của anh. Nhưng em không có quyền bắt người khác đi thu dọn tàn cuộc do anh tạo ra.

Dù món ăn em nấu, không có ai ăn. Nhưng thà em đổ vào thùng rác sau khi nấu, chứ không bao giờ muốn ai thương hại em.

Dù lý trí nói anh là một người xấu xa, tình cảm của em vẫn cho anh là một người tốt. Lần này, em nghĩ quyết định làm theo lý trí sẽ tốt hơn cho em.



Ngày hôm nay, bàn tay em vẫn ấm áp mà không cần bất kỳ bàn tay nào truyền hơi ấm. Tuy có chút trống trải, nhưng em sẽ từ từ chờ đợi một bàn tay khác thật sự xứng đáng với em.

Ngày hôm nay, em đã quen cảm giác vi vu một mình và không còn bờ vai cho em dựa vào. Điều này chứng minh cho em thấy, hạnh phúc mong manh của em cố gắng níu kéo trước đây chỉ là ảo tưởng.

Ngày hôm nay em sống cho bản thân em, suy nghĩ cho chính mình. Giá mà lúc trước em nghĩ vì em nhiều hơn, sống cho em nhiều hơn thì cũng chẳng có kết thúc như hôm nay. Mà tất cả cũng chỉ là "giá như" thôi.

Ngày hôm nay, em vẫn mạnh mẽ như ngày đầu gặp anh. Em sẽ chờ một người thật đặc biệt, yêu em và chấp nhận mọi thứ về em chứ không phải bắt em thay đổi vì người ta.

Ngày hôm nay, em bình yên trong chính suy nghĩ, bình yên trong chính trái tim mình vì em đã lựa chọn con đường đúng.
  Hôm qua, anh là tất cả với em. Nhưng hôm nay,...

Sự hối hận đúng là không bao giờ muộn màng, lòng vị tha thì có giới hạn anh à! Thời gian sẽ qua, anh cũng sẽ quên em như khi anh quen những cô gái khác.

Tìm một người yêu anh, quan tâm và chăm sóc anh, em tin là sẽ có một người thay em làm điều đó.

Tìm một người luôn thông cảm và luôn hiểu cho anh, tuy không dễ nhưng chắc sẽ có một người con gái như thế!

Tìm một người luôn sẵn sàng tha thứ cho anh như em, nếu tìm được một người như vậy thì hãy trân trọng người ta chứ đừng để người ấy lại ra đi như em.

Ngày hôm qua anh là tất cả với em, nhưng hôm nay... anh chẳng là gì cả!

Tạm biệt anh nhé, người em đã từng rất yêu thương.

Chiyo Đoan Trang
Xem thêm…

Anh biết không, anh là người khiến em thấy mình... rất "con gái"

19:27 |
Lâu rồi em mới lại viết, và cũng lâu rồi em mới dạt dào cảm xúc đến vậy. Anh biết không, anh chính là bến đỗ bình yên, nơi em tạm quên những xô bồ của cuộc sống, nơi em muốn trở về khi thấy lòng mỏi mệt và yếu đuối.


Ai nói những cô gái mạnh mẽ là những cô gái không thích dựa dẫm. Dựa dẫm ở đây không hẳn chỉ là vật chất. Sự dựa dẫm ở đây còn là tìm kiếm nơi chất chứa những yêu thương cho tâm hồn.

Anh khiến em thấy mình rất con gái

Từ ngày gặp, yêu anh và bên anh, em mới thấy mình nữ tính đến vậy. Anh xóa tan cái suy nghĩ "Phụ nữ không nhất thiết phải có người đàn ông bên cạnh". Thực ra đó chỉ là lời bao biện trước số phận, khi một người con gái chưa tìm được nơi để gửi gắm, tin yêu.



Anh làm em yêu việc bếp núc không kém việc kiếm tiền hay chạy theo đam mê tuổi trẻ. Anh làm em mơ về một mái ấm gia đình, có anh, em và những thiên thần bé bỏng của chúng ta.

Cuộc sống này không dài, nên em sẽ trân trọng từng phút giây khi bên anh.

Em đã nghe và đọc nhiều câu chuyện, nhiều tiểu thuyết tan vỡ. Em đã sợ khi phải gửi gắm trọn vẹn tình cảm của mình cho một người đàn ông. Nhưng điều đó không làm em sợ khi dành trọn tình yêu cho anh.

Mỗi lúc bên nhau, thời gian dường như trôi quá nhanh, để rồi ta lại bịn rịn khi phải tạm biệt bên thềm nhà em. Lúc ấy, em mới thấy thấm sự thương nhớ, thấy quý giá trị của từng khoảnh khắc bên nhau. Cho dù có là những hiểu nhầm, cho dù đôi khi có bất đồng về quan điểm, nhưng tất cả chỉ là vụn vặt khi ta hiểu và nắm tay nhau không rời.

Em không đợi những gì viển vông và sẽ không nói những điều xa xôi. Nhưng em tin và yêu anh ở hiện tại, bằng một tình yêu chân thành và mãnh liệt nhất. Nếu có thêm sự lựa chọn, em vẫn chọn anh là người cùng em đi suốt cuộc đời. Giữa muôn vàn bộn bề cuộc sống, anh chính là bến bờ bình yêu của riêng em.

Vu Lan Phuong -
Xem thêm…

Nếu anh là chàng trai muốn yêu một cô gái THIÊN BÌNH...

19:00 |
Thiên bình, càng giữa chốn đông người, lại càng cảm thấy lạc lõng.. Thật dễ dàng để chùm chăn, khép mình trong nhà, trong thế giới của riêng mình, tự lừa bản thân rằng mình chẳng thấy cô đơn, chỉ những lúc đi giữa vô vàn người thế này, xuôi chiều, ngược chiều, mới thực sự thấy muốn có thể cầm một bàn tay...

Thiên bình mạnh mẽ khi mất đi người mình yêu, cô ấy sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức.Nếu một ngày thiên bình gặp lại những "người cũ" - cô ấy sẽ mỉm cười rồi bước đi nhẹ như một cơn gió... Đừng vội nghĩ rằng cô ấy đã hết đau vì những gì anh đã mang đến, mà đó đơn giản chỉ là cách cô ấy thứ tha cho chính hận thù trong lòng mình.

Cô ấy sẽ không bao giờ khóc vì anh thêm một lần nào nữa trong cuộc đời khi anh quay lưng bước đi, đó không phải vì cô ấy là người vô cảm hay sắt đá, mà là vì có những yêu thương đã mất đi không thể cất thành lời, không thể biến thành nước mắt hay mãi mãi chẳng thế nào hóa thành bụi thành tro.

Và chắc chắn khi thiên bình nói rằng cô ấy sẽ vứt bỏ hết những yêu thương, trong trái tim anh đã đánh cắp để sống một cuộc đời khác, điều ấy đồng nghĩa rằng cô ấy sẽ mãi mãi bước ra khỏi cuộc đời của anh. Không phải cô ấy cũng phũ phàng với kỉ niệm như anh, mà là cô ấy đang mỉm cười chúc phúc cho hạnh phúc hiện tại của anh.



Người ta thường bảo: "Thiên bình là chòm sao đào hoa nhất, luôn chiếm đc tình cảm của nhiều người, và luôn dễ dàng thích một ai đó."

Là những cô gái có vẻ ngoài khá lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp, luôn tạo cho người khác cảm giác an toàn và hài lòng.

Người ta cho rằng, Thiên Bình là chòm sao lẻ loi. Đừng cố hiểu cô ấy, vì bản thân cô ấy cũng thường xuyên tự đánh lừa bản thân mình để tạo ra vỏ bọc hoàn hảo đơn giản vì cô ấy luôn muốn cân bằng chính mình,... nhưng bản chất lại khá nổi lọan.

Thiên bình có thể giả vờ không nhìn anh nhưng đừng vội tin vào sự thờ ơ có vẻ lạnh lùng ấy. Hãy để ý một chút, anh sẽ thấy thiên bình che dấu dở tệ, Cô ấy luôn muốn tự vệ khỏi những đau khổ và cũng bởi thiên bình sợ nhất là mất cân bằng..

Có thể anh sẽ phát mệt với việc chạy quanh cô ấy và đoán những cảm xúc tiếp theo của cô ấy là gì? Có thể anh thấy cô ấy bướng bỉnh và luôn thích làm mọi điều theo ý mình, nhưng tất cà chỉ là cách cô ấy tạo dựng bức tường để không phải phụ thuộc vào ai cả.

Thiên Bình là một cô gái mạnh mẽ, mỉm cười trước niềm vui của anh, hài lòng trước hạnh phúc mà anh có được, cô ấy có thể lao hàng chục cây số đến bên anh chỉ để giúp anh bớt chống chếnh giữa sóng gió cuộc đời và miệng thì lúc nào cũng khăng khăng "Em thích cô đơn" mỗi khi anh hỏi han cô ấy về chuyện tình yêu... Xin hãy dùng sự chân thành của anh để làm cho những lời nói ấy lung lay..



Và anh có đủ bản lĩnh để yêu một cô gái thiên bình. Khi mà anh cần phải làm ngơ đi một quá khứ tràn đầy tình cảm mà cô ấy đã trải qua, và Thiên Bình cứ lâu lâu lại hoài niệm về nó.

Chỉ bàn đến vấn đề đó thôi, cũng yêu cầu ở anh cả một trời bản lĩnh rồi. Vì đối với Thiên Bình, cô ấy rất coi trọng cảm xúc của bản thân dù nó có là quá khứ, hiệntại hay tương lai. Nhưng hãy tha lỗi cho cô ấy nếu vô tình làm anh buồn chỉ vì cô ấy quá coi trọng tình cảm mà mình đã từng trân trọng đó thôi.

Hãy cho cô ấy thấy sự kiên nhẫn, thấy anh đủ yêu thương để giữ cô ấy lại khi cô đang do dự giữa hiện tại và quá khứ. Và giúp cô ấy lấy lại sự cân bằng để cô ấy thấy được cảm giác an toàn, để cô ấy vượt qua cơn khủng hoảng, để cô ấy lại được yêu thương và lại can đảm yêu thương anh.

Vì thế, nếu anh là chàng trai muốn yêu một cô gái Thiên Bình, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm bước sau lưng anh, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì thiên bình mạnh mẽ, nhưng rất mong manh.

Mộc Yên Linh -
Xem thêm…

Nếu anh yêu một cô gái từng tổn thương, như em...

18:51 |
Vòng tròn tình duyên đứt gãy ở quá khứ, thế mà hiện tại em vẫn tìm thấy anh. Yêu và cảm kích hết lòng, dẫu góc nhỏ nào đó trong tim vướng vất một mảnh tròn tan vỡ. 

Có thể thấy người yêu nhau là có duyên từ trước, còn anh với em là mang nợ và vướng nợ anh ạ. Em là người mang nợ, mang sầu bi, lòng tin vụn nửa và ký ức dở dang về mối tình cũ. Anh là người vướng nợ, vướng phải em, vướng phải hỷ nộ ái ố vô cớ, vướng luôn cả nắng mưa dỗi hờn trong đôi mắt ngấn nước. Không biết như thế có đã là bất công hay không, nhưng sâu thẩm, biết ơn nhất vẫn là Anh.



Có những chiều, không mưa không nắng, cớ sao buồn vương đôi mắt em vì cảnh cũ, vì nhạc xưa hay món ăn quen thuộc. Làm em nhớ da diết ai đó, làm em chùn lòng khi nghĩ đến viễn cảnh cũ kỹ, hoen ố một góc lòng. Em tìm anh để được xoa dịu, vỗ về, tưởng rằng trên đời bờ vai anh là bến bình yên để em tìm đến. Bất công nhỉ?

Có những đêm hẹn hò, trên phố thôi. Buồn lòng vu vơ, giận mình vớ vẫn, bực sang cả anh, hỏng cả một buổi hẹn. Về nhà còn trách cứ, sao em đỏng đảnh thế? Cũng lạ, Người khác Anh khác cớ chi em lại cho là một, một tính cách, một con người. Anh cũng buồn, nhưng ở trong tim một lúc rồi thôi. Lại vỗ về, lại bình yên yêu thương em đỏng đảnh. Bất công anh nhỉ,...:)

Đi cùng nhau, em chỉ thích có hai ta thôi, không thêm ai nữa. Em không biết bạn anh, à... mà em có biết họ trên Facebook! Em không muốn gặp họ, em lại sợ. Em sợ sau này vỡ đôi em sẽ ngại lắm khi gặp. Em sai nhỉ, có lẽ em chưa mở lòng với anh hết thẩy. Có những điều vô cớ chỉ dành cho suy nghĩ trong em thì phải. Vô lý...

Nhưng anh à, em sợ nhất là lúc gọi cho anh không nghe máy, nhắn tin anh không trả lời... Lúc đấy thì lo sốt vó lên. Mà cũng chẳng có ai để liên lạc được vì chính em chủ động không liên lạc với bạn anh mà. Cái cảm giác lúc đó không thôi dằn vặt tim. Cái thứ cô đơn rẻ tiền từng đeo bám suốt một thời gian dài trong quá khứ lại hiện về dẫu rằng em chưa biết anh đang ở đâu, làm gì. Sợ lắm, sợ anh không đủ kiên nhẫn để bên em, chịu đựng nhữang tổn thương vô cớ mà em đang mang.



Anh ở lại, anh chỉ bận đôi lúc và quên em trong vài giây thôi, mà em mất hết bình tĩnh. Em kỳ. Yêu thương trong em lại bạt ngàn nước mắt. Có anh đây rồi, bình yên đọng lại trên vai.

Kiên nhẫn bên em, tổn thương không lớn nhưng ám ảnh tâm hồn em, một phút em chìm vào lãng quên thôi là tâm can như khóc thét vì thứ cô đơn rẻ tiền bủa vây. Kiên nhẫn bên em, anh nhé.

Kiniz Nguyễn -
Xem thêm…

Nếu anh yêu một người con gái nhạy cảm...

19:11 |
Yêu một cô gái nhạy cảm phải tập cho mình tính thật thà tuyệt đối, đừng có mong mà nói dối với nàng nhé, thử nói cài gì mà không logic coi. 

Nàng sẽ phat hiện ra ngay và suy diễn ra hàng trăm thứ trên đời mà bạn không thể nào nghĩ tới. anh ấy sẽ phải cuống lên xin lỗi và khổng có một cách giải thích nào mà có thể hợp lý với nàng được.

Yêu một cô gái nhạy cảm mọi hành động hàng ngày của anh ấy nàng sẽ ghi nhớ rất kĩ, bổng bất chợt 1 ngày nào đó anh ấy không được khỏe, quên nhắn một tin nhắn, hoặc đi ngủ sớm mà không nói chuyện nhiều được với nàng thì sẽ bị buộc tội ngay "anh khác rồi, anh không yêu em nữa". nhưng nàng ơi, lúc đó anh ấy đang mệt lắm đấy, nàng thông cảm xíu đi mà.

Yêu một cô gái nhạy cảm là anh ấy phải đi làm về đúng giờ nhé, dọc đường ghé đâu là phải nói ngay, chứ thử không nói mà về trễ xem. "anh đi đâu, anh đi với người khác đúng không, đi với người khác rồi nên đâu quan tâm gì đến em nữa".



Yêu một cô gái nhạy cảm là anh ấy phải thật cận trong lời nói, phải suy nghĩ kĩ trước khi nói. Các chàng nào mà nói chuyện hời hợt vô tâm thì tốt nhất đừng yêu các nàng nhạy cảm nhé. Đang đứng cạnh nàng mà anh ấy nói một câu vô tâm coi, rất nhiều thứ hiện ra trong đầu nàng. Lúc đó chỉ biết đứng ngơ ra đấy mà nghe nàng suy diễn, và mấy ngày sau đó phải lủi thủi một mình.

Thế nhưng cô gái nhạy cảm lại là một cô gái tuyệt vời. khi yêu một cô gái nhạy cảm anh ấy sẽ không phải lo lắng về mức độ tình cảm cô ấy dành cho mình. Tình yêu tuyệt đối luôn nhé. Một cô gái nhạy cảm sẽ chăm lo, yêu thương, quan tâm đến người mình yêu gấp nhiều lần so với những cô gái khác. Những việc cho dù nhỏ nhặt nhất cho đến to lơn của anh ấy đều được nàng lo lắng rất tỉ mĩ. Yêu một người con gái nhạy cảm không phải là chuyện dễ, nhưng đã yêu được một người con gái như thế là một diều rất may mắn đấy. ai chưa yêu một cô gái nhạy cảm nếu có cơ hội thì hãy thử nhé, còn những ai đã yêu được một cô gai nhạy cảm thì hãy giữ cho kỹ nhé, vì bạn đang giữ cả một niềm hạnh phúc cực kì to lớn đấy.

Phan Thành Luân -
Xem thêm…

Yêu anh, có những điều em chẳng thể nào biết...

18:35 |
Thế giới này hơn 7 tỉ người cơ mà, nó như một sa mạc rộng lớn và anh chỉ là hạt cát bé nhỏ thôi, em cũng vậy – như một hạt cát.

 Thế nhưng cơn gió kì diệu nào đó đã đưa em đến bên anh, hay anh đến bên em để rồi chúng ta va vào nhau, vỡ òa ra, hòa làm một. Cứ như thế, chúng ta yêu nhau.



Chẳng biết thế giới này to bằng nào, nhưng yêu anh khiến em trở nên bé nhỏ trongtình yêuto lớn này. Ngày bé, em có một ước mơ là được đi một vòng trái đất để biết được có phải mất cả đời người mới đo hết được một vòng trái đất hay không.

Nhưng có anh rồi, em lại chỉ muốn mỗi ngày đều được vòng tay ôm anh, rồi thốt lên: "Ôi cái bụng anh to như quả đất". Rồi sau này, khi em làm vợ của anh, chúng mình có con và anh sẽ lại vòng tay ôm em, trêu em: "Cái bụng em to như quả đất, con của chúng ta đang nằm trong quả đất này".

Em mơ mộng, nghĩ suy về một thế giới trong tương lai của anh và em.

Chẳng biết anh có yêu em nhiều như em đang yêu anh, nhưng được yêu một người như anh đã là điều may mắn em nhận được. Đối với em, anh không phải là số một, vì ba em cũng là một người đàn ông rất tuyệt vời, ông ấy đã luôn nắm tay em trên từng đoạn đường đời cho đến khi anh gặp em và nắm tay em. Ông ấy đã luôn hôn em, chúc em ngủ ngon mỗi tối cho đến khi anh làm việc đó. Ông ấy đã luôn ôm em vào lòng mỗi khi em khóc cho đến khi anh đến và lau đi những giọt nước mắt cho em. Và đó là người đàn ông số một trong cuộc đời em.

Nhưng, anh là duy nhất.



Chẳng biết chúng ta có thể yêu nhau bao lâu, bên nhau đến bao giờ, nhưng thời gian quý lắm, hãy trân trọng giây phút mình được bên nhau. Em hiểu điều đó và em cũng đang trân trọng từng phút giây, từng khoảnh khắc khi ở bên anh.

Chẳng biết phải nói yêu anh nhiều thế nào, nhưng nếu anh yêu em thì không cần nói ra, anh cũng sẽ cảm nhận được một trái tim luôn hướng về anh, phải không?

GreenStar -
Xem thêm…

Thói quen, không có nghĩa là tình yêu...

18:20 |
Em quen anh giữa Hà Nội những ngày đông về se sắt heo may. Ngày ấy, gió mùa về thổi dọc hàng cây, nắng cũng nhạt màu dần trên từng khóm lá.

 Và anh đến, tựa như cơn mưa giữa những ngày khô hạn, như một vệt sáng trải dài giữa bóng tối mênh mông. Thế rồi, những tin nhắn bất ngờ, những lời chúc ý nghĩa, những câu hát yêu thương, và rồi chúng mình yêu nhau anh nhỉ.

Hai năm rồi, thời gian cứ thế trôi đi. Một quãng thời gian không dài nhưng đủ để hằn sâu trong em nhiều kỷ niệm. Em chẳng biết từ bao giờ em đã quen với cái cảm giác luôn có một người chờ đợi mình từ phía sau. Và cũng chẳng biết từ bao giờ càng gần anh em càng thấy xa đến vậy.

Vẫn là những tin nhắn chúc ngày mới an lành vào mỗi sáng em thức dậy, vẫn là những nụ hôn lên má em mỗi khi buồn, vẫn con đường ấy và vẫn hàng cây ấy nhưng giờ đây đối với anh tất cả chỉ như một thói quen. Một thói quen mà anh chưa thể từ bỏ...



Vì em là con gái nên em đủ nhạy cảm để nhận ra sự thay đổi ấy trong anh. Nhưng rồi em cứ vờ như không biết, cứ cố gồng mình lên để níu giữ một điều gì đó, níu giữ tình yêu này, níu giữ trái tim anh. Em sợ chỉ cần em nới lỏng bàn tay ra một chút xíu thôi thì anh sẽ biến mất như một giấc mơ, sẽ tan vào hư vô như chưa từng xuất hiện. Em sợ một ngày nào đó anh đi rồi bỏ lại em một mình phía sau cánh cửa bơ vơ, bỏ lại con đường, bỏ lại hàng cây, bỏ lại những điều đôi ta từng hẹn ước. Em sợ lắm ngày ấy rồi sẽ đến. Có những lúc một mình nơi phố vắng, em muốn nghe lắm dù chỉ là một câu nói giả vờ rằng anh sẽ mãi bên em. Có những giây phút em chỉ muốn mình mãi là một con bé dại khờ để tin vào câu nói muôn đời này mình sẽ có nhau.

Nhưng rồi càng cố gắng em lại càng nhận ra một điều: thói quen không có nghĩa là tình yêu. Mỗi ngày trôi qua, tình cảm của anh dành cho em dường như lại càng vơi đi một ít. Em cứ cố níu giữ thì anh lại càng xa khỏi vòng tay em. Em biết mình chẳng thể trách anh đâu vì tình yêu là điều chúng ta chưa bao giờ hiểu hết. Khi nó chạm vào tâm hồn thì một nụ cười rồi hé mở và một cuộc sống sẽ đổi thay. Còn khi nó cất cánh bay đi thì có ai đảm bảo rằng nước mắt sẽ không rơi. Và giờ đây em biết mình cần phải dừng lại những thói quen ấy.

Em sẽ để anh đi dẫu biết rằng con đường từ nay chỉ mình em bước, dẫu trong tim em vẫn còn yêu lắm một dáng hình quen thuộc.

Em sẽ để anh đi bởi vì cây chẳng thể nào giữ lá khi mà gió cuốn lá bay xa, cũng như em chẳng thể nào giữ nổi anh khi trong tim anh hình bóng em đã nhạt nhòa.



Rồi từ nay sẽ chẳng còn anh xiết chặt bàn tay em mỗi khi đông về, sẽ chẳng còn những tin nhắn, chẳng còn những thói quen. Em sẽ thôi không níu kéo, cũng thôi không cố gắng ngăn dòng nước mắt nhạt nhòa khi nghĩ về anh nữa, sẽ giấu hình bóng của anh trong một miền ký ức nơi trái tim mình để rồi bước tiếp trên một con đường ngược về phía anh. Một ngày nào đó trong cái lạnh của Hà Nội những mùa đông sau này, em sẽ nhớ đến anh, một người đã từng đến bên em, ở lại rất lâu rồi ra đi. Tạm biệt anh, người đã từng là thói quen yêu thương của em...

Sứa Barbie -
Xem thêm…

Biết bao giờ thì em mới hiểu hết về tình yêu?

18:03 |
Em lớn đã bao ngày rồi? Đã mấy lần biết yêu?


Cứ mỗi khi ai đó bước đến, trở nên thân thiết, yêu (?!), rồi bước ra khỏi cuộc đời, em cứ non nớt nghĩ rằng mình đã chạm đến đủ các góc ngách của TÌNH YÊU rồi; cứ gạt hết đi mà tin rằng nhớ nhung đã trải, hạnh phúc, vui vẻ, khổ đau, day dứt, tiếc nuối... đều đã chạm tới tận cùng của cảm xúc; cứ cho là mình đã trải nghiệm nhiều hơn cả những gì mình có thể nghĩ, là mình đã trưởng thành lắm rồi, đủ để kiểm soát được những mối quan hệ cứ đến và đi trong đời.

Nhưng, cũng cứ mỗi khi có một ai đó khác đến, trở nên thân thiết, yêu (?!) rồi bước ra khỏi cuộc đời em, em mới lại ngộ ra "Ôi, mình lại vừa mới yêu đó sao, lại chậm rãi gặm thấm hàng trăm ngàn thứ cảm xúc mới lạ tình yêu đem lại".



Biết bao giờ thì em hiểu hết về tình yêu kỳ diệu?

Thực ra, không phải là tình yêu kì diệu, mà là con người kỳ diệu. Giữa hai trái tim sống, biết bao giờ cho hết rung động đúng không em?

Sự đồng điệu có trong trái tim yêu của em, với trái tim người-đương-thời trong cuộc đời em ở khoảng thời gian delta T nọ. Nó, sự đồng điệu ấy dắt em chạm được tới những cung bậc cảm xúc mới, hoặc cũ, nhưng bằng con đường mới nên suy cho cùng thì vẫn cứ mới mẻ, phải không em? Chắc sẽ chẳng bao giờ em hiểu hết được những rung động đó, cũng như hiểu về tình yêu vậy.

Chẳng bao giờ em có thể hiểu hết về tình yêu được đâu em, cũng như chẳng bao giờ em hiểu tường tận được về một con người. Vạn vật cứ mỗi ngày mỗi mới. Mới là tốt, đúng không? Vậy thay vì băn khoăn xem khi nào mình đủ lớn để hiểu hết về tình yêu, thì hãy dành thời gian và yêu thương để trải nghiệm hết những mới mẻ của tình yêu đi nhé.

Và điều quan trọng đây này, chỉ khi nào em LẠI thực sự cho đi yêu thương một cách không toan tính, không gai góc, không lo lắng, không đắn đo, không chờ đợi phúc đáp... khi đó em mới thấm thía hết những trải nghiệm mới mẻ tình yêu đem lại.

Dù có thế nào, chúc em an nhiên, với trái tim yêu luôn-mới của mình.

Bach Duong -
Xem thêm…

Có duyên mà không có phận, anh sẽ tập quên em...

00:12 |
Hai chữ duyên – phận trước đây anh không hiểu hết, nhưng giờ anh đã biết rồi. Anh biết em với anh chỉ là có duyên mà gặp được nhau, nhưng chúng ta... không có phận để ở bên nhau.


Có lẽ rất nhiều người khác thấy em thật tàn nhẫn vì từ chối tình cảm của anh, cắt đứt sợi dây cảm xúc thật sự mãnh liệt anh dành cho em. Nhưng nếu là anh ở bên cạnh em, anh ấy – người yêu của em sẽ ở đâu bây giờ? Anh đã tự hỏi mình như vậy để có đủ can đảm rời xa em.

Tình yêukhông có đến trước và sau, chỉ là nói ra sớm hay muộn mà thôi. Anh biết điều đó, em cũng biết phải không? Nhưng cuối cùng anh vẫn nói ra quá muộn, vì em đã yêu anh ấy, yêu rất nhiều. Em xin lỗi – đó là câu em nói với anh lúc anh thổ lộ tình cảm của mình.



Anh đã tự ví mình như một gã điên vô cảm, chỉ biết cười với những nỗi đau. Nhưng chắc không đúng, vì kẻ vô cảm sẽ không biết nỗi đau là gì và càng không biết cười khi đau đớn tìm đến. Có lẽ chỉ là anh giận em quá nên tự trách bản thân mình mà thôi.

Anh là chàng trai Hà Nội trong lòng của nhiều người con gái, nhưng với em anh là một người anh trai đã ở bên cạnh cô gái Sài Gòn nhỏ bé là em suốt 5 năm qua, chia sẻ với em biết bao niềm vui, nỗi buồn. 5 năm, không quá dài, nhưng không hề ngắn phải không em? Anh biết đã có những lúc em cần yêu thương khác biệt ở nơi anh, nhưng anh không hiểu sao anh không nói ra, để đến khi anh ấy đến với em, ở bên cạnh em thì anh mới cho em biết thứ tình cảm muộn màng nơi anh.

Có lẽ khi mất rồi thì người ta mới nhận ra và muốn níu giữ phải không em? Nhưng em à, tình yêu như là gió, như là mưa. Đến bất chợt và đi cũng nhanh lắm. Anh, em hay bất cứ ai không đón nhận kịp, nó sẽ đi qua mất.

Vậy, anh có thể chờ những cơn mưa, những làn gió khác được không em?

Em có nhớ anh từng nói với em: Hạnh phúc là những nỗi buồn chấp vá. Có lẽ đúng mà cũng có thể sai. Bởi nỗi buồn hay niềm hạnh phúc đều là vị của yêu thương, không thể cứ mãi buồn để có tình yêu, không thể cảm thấy hạnh phúc thật nhiều thì đó là tình yêu thực sự. Dù tình yêu không nên đưa lên bàn cân, nhưng luôn phải có sự cân bằng thì tình yêu mới bền lâu phải không em?



Ngày anh rời Hà Nội vào Sài Gòn tìm yêu thương, anh cũng biết yêu thương của anh sẽ không trọn vẹn. Em đã rất bối rối lúc anh nói ra tình cảm của mình, và em nói xin lỗi. Lúc ấy anh cảm thấy giống như em đang là kẻ tội đồ đánh cắp trái tim anh rồi lại không nâng niu được nó. Anh cũng đã rất đau đớn khi biết rằng sẽ mãi mất em, vì anh và em chỉ có duyên, nhưng không có phận.

Giờ đây, dù anh đang ở rất gần em, anh dần tập thích nghi với đất Sài Gòn và anh cũng đang tập quên em.

Nếu điều đó làm anh tìm lại được yêu thương đã để lạc mất và em cảm thấy mình đang hạnh phúc, anh sẽ chấp nhận gói đoạn ký ức 5 năm cùng với em, cất nó ở một góc trong trái tim mình.

Thời gian sẽ là liều thuốc thật sự tốt để chữa lành những vết thương lòng, anh sẽ thử uống loại thuốc này dù không biết phải mất bao lâu mới quên được em, hay ít nhất là không còn tình cảm với em nữa.

Ta sẽ tập quên em

Quên cô gái Sài Gòn bé nhỏ,

Quên cả yêu thương còn dang dở,

Quên mối tình không thể viết nên thơ.

GreenStar -
Xem thêm…

Này anh, em thật sự khát yêu...

00:08 |
Điện thoại yên lặng cả ngày, khiến bạn buồn.


Những câu nói quá tẻ nhạt, khiến bạn buồn.

Những việc làm vô tâm quá, bình thường quá, khiến bạn buồn.

Những ngày lặp đi lặp lại kiểu yêu là yêu thế thôi, cũng khiến bạn buồn.

Từ người bạn yêu.

Bạn mong mỏi vô cùng những tin nhắn hỏi thăm, nhắc nhở nhớ quên, nhắc nhở yêu thương từ người ấy. Nhưng vô vọng.

Bạn mong mỏi vô cùng những lời nói khiến bạn rung động thật sự, khiến bạn có thể tự nhiên cười tươi rạng rỡ. Nhưng vô vọng.

Bạn mong mỏi vô cùng những việc bất ngờ từ người ấy. Một bó hoa, một tấm thiệp, hay một món quà nhỏ xinh thôi… Nhưng vô vọng.

Bạn mong mỏi một cử chỉ ân cần, đắm đuối, thể hiện rằng người ấy có chút nào đó si mê bạn. Nhưng vô vọng.

Bạn mong có một ngày trong chuỗi lặp đi lặp lại được là một ngày đáng nhớ trong cuộc đời bạn, vì thấy mình được yêu, được hạnh phúc quá đi. Nhưng vô vọng.

Và khi bạn cố gắng thay đổi, để mong ngày đạt được những điều trên, nhưng không ai nhận ra cả, hay người duy nhất ấy không nhận ra. Bạn tuyệt vọng.

Bạn sẽ chỉ muốn nói với ai đó rằng: “Này anh, em thật sự khát yêu!”.

Bạn biết rõ hơn ai hết rằng, mình sẽ trở thành trung tâm vũ trụ khi được quan tâm, yêu thương, chiều chuộng. Hoặc là, bạn sẽ được vênh mặt lên với cuộc đời, vì bạn đang được yêu.

Khi yêu phải một chàng trai, một người đàn ông không nhạy cảm, sống vô tâm. Bạn sẽ hiểu mình khát yêu đến nhường nào.

Thật sự tất cả những gì bạn mong mỏi là mỗi ngày đều được sống trong yêu thương thật sự. Người này nhớ đến người kia, rất tự nhiên mà thể hiện cho người ấy biết.

Rồi cố gắng làm tất cả mọi điều vì người ấy của mình.

Rồi để ý một chút thôi đến cảm nhận của người ấy của mình. Dễ mà.

Nhưng ấy là quá khó. Càng xem phim Hàn nhiều, càng nhìn thiên hạ khoe tình yêu của họ nhiều, bạn sẽ tự kỷ càng nhiều.

Biết làm thế nào để tìm được yêu cho chính mình đây. Ngoài việc yêu chính bản thân mình theo cách mà chỉ bạn biết, thì chẳng còn cách nào khác.



Đừng cố gắng thay đổi hành vi, quan điểm yêu đương của người ấy. Vì điều đó là không thể. Người xưa đã đúc rút, “Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời”. Bạn cũng đừng hi vọng, đừng tự tin, đừng huyễn hoặc bản thân rằng, mình và/hoặc là tình yêu của mình sẽ khiến người ấy có thể thay đổi. Có chăng là, cái sự giận dỗi, phân tích, mổ xẻ của bạn sẽ phát huy tác dụng trong vòng từ 12h đến 24h của mỗi ngày trong năm. Số lượng mỗi ngày cũng đúng bằng số ngày bạn vùng dậy đòi quyền được yêu. Nhưng không dám chắc rằng liều thuốc này có tác dụng được bao lâu, hay sẽ khiến nhiều lượt người bị “lờn” thuốc và đưa ra chỉ định cấm dùng. Nên lưu ý nhé!



Mệt quá, chả muốn viết nữa.

Tóm lại là, cùng nhau thú nhận đi. Tất cả chúng ta đều khát yêu, phải không?

Linh Rên -
Xem thêm…

Hôm nay mình vẫn yêu nhau, còn ngày mai cứ mặc kệ nó đi...

01:36 |
"Con đường mà mình đi chưa hẳn là đúng, nhưng nếu đi đến cùng chắc hẳn nó không sai".


Nhưng làm thế nào đây, để em có thể bên anh đến tận cùng, để em có thể biết được mọi sự cố gắng bấy lâu không phải là vô nghĩa.

Dẫu biết rằng, nếu có tiếp tục mối quan hệ như bây giờ thì liệu rằng em và anh, hai chúng ta sẽ bước thêm được xa, sẽ tiến thêm được bao xa nữa... Nhưng anh à dù cho chỉ là một đoạn đường ngắn thôi, khi mà biết phía trước là những ngã rẽ, là những sự lựa chọn riêng... thì em vẫn muốn nắm tay anh để bước tiếp.

Thế nên, ngày hôm nay mình vẫn yêu nhau, anh vẫn nắm tay em cũng là đã đủ.

Người ta vẫn nói, gặp nhau là bởi chữ " Duyên" nhưng ở bên nhau thì còn phải là chữ "Nợ"

Em không tin là vậy, nhưng đến khi gặp anh, yêu anh... em đã tin vào hai từ "Duyên – Nợ" như thế.



Em vẫn muốn bên anh như vậy

Anh nhớ không, em đã từng nói với anh, em và anh gặp nhau đúng là do duyên lạ. Một chữ " Duyên" đặc biệt phải không anh? Bản thân em cũng đã tin vào chữ " Duyên" từ đó. Nếu không có duyên thì hà cớ sao giữa 7 tỉ người em lại gặp anh. Chính là anh, mà không phải là bất kỳ người đàn ông nào khác. Vẫn thường nói rằng " Duyên là do trời định, phận là do trời ban, còn hạnh phúc là do mình nắm bắt". Phải chăng hạnh phúc là do mình tự nắm bắt, vì thế mà em đã gắn bó với anh cho đến ngày hôm nay, trải qua không ít lần cãi vã, hờn ghen, bao nhiêu khó khăn của một mối tình " Đặc biệt"

Đã có những lúc cảm thấy áp lực, trái tim quá mỏi mệt, muốn dừng lại, muốn ngừng suy nghĩ, muốn im lặng để có thể biết mình cần gì và muốn gì. Nhưng rồi nhận ra, trái tim đã yêu và cần anh quá nhiều, khiến cho em không thể từ bỏ tình yêu này dù chỉ một lần.

Anh vốn là một người nội tâm, là người tình cảm. Anh luôn lo lắng cho em từ giấc ngủ, từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống. Luôn động viên, an ủi em mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi dường như em không thể tiếp tục, luôn ôm chặt em vào lòng mỗi khi em khóc... Em cảm nhận được tất cả, đó là tình cảm chân thành anh dành cho em. Anh đã yêu thương em như vậy!

Nhưng cũng chính vì yêu em, nên anh luôn sợ bên anh em phải khổ, phải chịu thiệt thòi, anh luôn muốn em tìm cho mình một người khác thay anh. Đã có những lần vì muốn để em tự xa anh, muốn em đi tìm hạnh phúc cho riêng mình... mà anh đã cố tình làm em đau. Em vẫn nhớ, anh hỏi em rằng, tại sao anh đối xử với em như vậy, mà em vẫn yêu anh? Em thực sự cũng không có câu trả lời, chỉ biết rằng em yêu anh hơn chính cả bản thân mình, hơn chính cả những nỗi đau mà em đang chịu đựng.

Tổn thương, phải vứt bỏ lòng tự tôn của một đứa con gái... tất cảm em dường như đã trải qua cả khi bên anh, chỉ cần anh vẫn muốn bên em,... vẫn thương yêu em thì mọi khó khăn mệt mỏi em đều có thể vượt qua.

Trên đời, sợ nhất là tình chưa cạn mà duyên đã hết. Nhưng chúng ta hãy cứ bên nhau đến khi nào không thể và quan trọng hơn em đã luôn hết mình với tình yêu này, để khi nghĩ lại em chưa bao giờ cảm thấy tiếc nuối.

Hôm nay mình vẫn yêu nhau anh nhỉ, còn ngày mai... hãy cứ mặc kệ nó nhé!

Nhạt -
Xem thêm…

Xin lỗi, em chỉ là người đến sau...

01:23 |
Lướt qua những trang mạng trên cộng đồng hay face book đập vào mắt em là những câu chăm ngôn hay và cùng tâm trạng với chính mìnhh "Thà là người đến sau, để lắng nghe nỗi đau của người đến trước, còn hơn là người đến trước mà phải nhường bước cho người đến sau".


Có phải em đã quá ích kỉ để không ngồi đó mà lắng nghe anh nói về người yêu cũ của anh không? mà chỉ nghe anh nói loáng thoáng vài điều về cô ấy thôi. Rồi em đề nghị anh không được nhắc người con gái ấy trước mặt em.



Xin lỗi... vì em không đủ sức chịu đựng khi nghe anh kể về cô ấy mặc dù em quen anh chưa được bao lâu...vì em muốn anh khép lại quá khứ của chính anh và cô ấy lại để bắt đầu tình yêu mới, để em xoa dịu vết thương của anh mà cô ấy đã mang cho anh.Có phải em đã sai khi đưa ra quyết định đó, để rồi giờ đây em lại tò mò về người con gái anh từng yêu, Cô ấy tên là gì? ở đâu?

Vâng! Em là người đến sau, đến sau mối tình dang dở của anh và cô ấy nên em càng quý trọng từng phút từng giây khi em ở bên anh, có anh. Sau một thời gian dài em cảm nhận được những gì anh dành cho em, nó không ngọt ngào nhưng đủ để làm em thấy hạnh phúc và ấm áp khi có anh.

Em nhận ra em cần anh hơn bao giờ hết... sợ mất anh vì những câu nói vu vơ "tình cũ không rủ cũng đến". Cô ấy lại xuất hiện, trở về... em mang tâm trạng khó chịu và hoang mang. Em không đủ tự tin vào chính mình anh à, em ghen khi anh nói chuyện với cô ấy nhưng anh bảo "ghen là sự ích kỉ của con người"

Vâng! Em là người đến sau, dẫu biết có lúc em chịu thiệt thòi nhưng chỉ cần nghĩ trước hay sau kkhông quan trọng chỉ cần thấy anh cười, thấy anh vui và hạnh phúc thì bất cứ điều gì làm được em cũng sẽ làm vì đối với em anh - hiện tại là người quan trọng nhất đối với em.



Vâng! Em là người đến sau, dẫu biết em sẽ mang nhiều nỗi đau nhưng em vẫn tin một điều "đâu phải ai cũng điều như vậy, mỗi người điều có một số phận riêng". Em đến sau một cuộc tình, một người con gái anh từng yêu...hiện tại bao giờ cũng quan trọng cả anh à và anh cũng đã nói với em rằng "nếu anh sống trong quá khứ thì giờ này anh sẽ không đến với em rồi".

Em muốn được cùnganh đi hết con đường còn lại, em muốn được ôm anh thật chặt từ phía sau, để anh biết rằng dù thế nào? dù co xảy ra chuyện gì đi nữa thì em vẫn luôn ở bên anh. Em muốn mình là người đến sau mang cho anh những bình yên, mang cho anh những điều bình dị nhất.

Anh đến, đêm không còn cô đơn, giá lạnh

Anh đến, cho em yên bình xa con sóng đời

Anh đến, mỗi sớm yên bình, mỗi ngày ngập nắng

Em yêu mình anh thôi.

Song Băng -
Xem thêm…

Anh à, mạnh mẽ đến mấy thì em cũng là con gái...

01:04 |
Một đứa con gái như em, quá cứng cỏi quá mạnh mẽ chẳng cần anh phải đón đưa hay chẳng cần anh bận tâm chăm sóc. 

Có lẽ như vậy sẽ thoải mái hơn cho anh phải không? Em đã mang tư tưởng đó vào tình yêu của chúng mình, và em tự tin rằng những cô gái hiện đại như em không cần một người đàn ông suốt ngày ở bên cạnh cho mình mè nheo và chiều chuộng từng li từng tí. Khác với những đứa con gái khác, em có thể tự chạy xe đi học, đi làm, tự đi về mà không cần anh đưa đón. Thỉnh thoảng khi anh mệt, em cũng sẵn sàng mua một bát phở nóng mang sang cho anh hoặc phụ giúp anh vài việc vặt.

Đối với em, những buổi hẹn hò là không cần anh lúc nào cũng mang xe sang đón em. Em vẫn có thể tự mình đi đến điểm hẹn, hoặc chạy sang nhà đi cùng anh nếu không may xe anh hỏng. Em cũng không thích đỏng đảnh vòi vĩnh anh món này món nọ, đi chỗ này chỗ kia. Càng không thích hỏi những câu mang tính kiểm soát như: "Hôm nay anh đi đâu?" "Anh đang làm gì?" "Anh đi với ai?". Vì em luôn đặt niềm tin tuyệt đối nơi anh và em cũng chỉ mong rằng chúng ta dù yêu nhau nhưng luôn dành cho nhau một khoảng trời riêng nào đó để cả hai đều không khỏi cái cảm giác ngột ngạt.
Nhưng anh ơi, liệu có phải em mạnh mẽ quá rồi nên anh không còn nhận ra thật ra em cũng vẫn chỉ là một cô gái không? Đôi lúc em cũng muốn được anh quan tâm, chăm sóc, hỏi han em nhiều hơn chỉ một câu: "em ngủ ngon" hay "em vui vẻ" mỗi ngày. Thỉnh thoảng em cũng chờ từ anh một cuộc điện thoại dù chỉ vài phút cỏn con vì em biết anh bận rộn trăm công nghìn việc. Nhưng anh ơi, chỉ hai phút thôi cho người mình yêu thương có là quá nhiều không anh? Em cũng muốn anh tìm hiểu em nhiều hơn để anh biết rằng em im lặng những khi anh đi về muộn hoặc em đột xuất hỏi han chẳng phải vì ghen tuông mà vì lo lắng. Vì em chẳng thể nào chợp mắt khi anh vẫn chưa về đến nhà an toàn. Cái em lo chẳng phải anh sẽ sa vào vòng tay của một ai khác không phải em bởi vì đối với em cái gì của mình sẽ là của mình thôi anh ạ. Em đã mạnh mẽ và độc lập như thế thì liệu có điều gì làm em sợ hãi? Liệu có cô gái nào có thể khiến em gục ngã được? Điều em lo chỉ là sức khỏe và sự an toàn của anh và em cũng chỉ cần biết anh ổn thế là đủ.
Và anh ơi, em vẫn chỉ là một cô gái nên dù em có thể tự thân vận động nhưng thỉnh thoảng em cũng mong lắm bóng dáng của anh xuất hiện cùng với món ăn mà em yêu thích như thời mình vừa quen nhau.
Và anh ơi, em vẫn chỉ là một cô gái nên em cần lắm những cái ôm chặt, những lời hỏi han, những câu nói yêu thương nhẹ nhàng. Không cần đều đặn mỗi ngày nhưng hãy xuất hiện bất chợt. Đừng để em đợi chờ đến mòn mỏi như nắng hạn đợi mưa.
Và anh ơi, em vẫn chỉ là một cô gái nên em cần một cảm giác an toàn, vững chãi. Hãy cứ rong chơi nhưng đừng đi lạc lối anh nhé.
Và anh ơi... dù em là một cô gái mạnh mẽ nhưng tuổi trẻ em đã dành hết cho anh. Suốt quãng đời về sau, em chỉ mong được ngủ yên trong vòng tay, và được anh che chở... thật an toàn!
Wei Nguyen -
Xem thêm…

Đừng xem em là cửa hàng tiện lợi 24h...

00:29 |
Ngoài kia, anh thỏa sức chơi đùa với bao cô gái khác. Rồi. Các cô ấy đá anh. Quay về bảo anh nhớ em. Ừ thì cũng có lúc em đã tin đấy.

 Nhưng xin lỗi anh. Bây giờ em không phải là nhỏ ngốc, tin yêu một cách mù quáng nữa. Vậy nên cũng đừng có xem em là cửa hàng tiện lợi mở cửa 24h.

Em có trái tim, biết đau, biết tổn thương. Vết thương chất chồng, mỗi khi thấy anh vui đùa hạnh phúc bên ai kia, rồi vẫn muốn nắm tay em, bảo nhớ thương em. Buồn cười. Hay anh nghĩ em là rau củ, không biết suy nghĩ, rồi anh thích xào-luộc-chiên-hấp gì là tùy?

Chỉ có anh là củ hành, để em lột hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác. Em bên anh, yêu thương anh đến nhường nào. Rồi. Chảy hết nước mắt, chai sạn hết cảm xúc. Mới phát hiện anh cũng không có tim, như củ hành.

Lúc cô đơn vay kín, nhớ anh khôn nguôi, anh đã ở đâu? Trở về, lúc anh mệt mỏi, lúc anh cần người pha cho anh cốc nước chanh, anh cần vòng tay, cơn sốt 40 độ làm anh quay cuồng, ai đã bên anh... Rồi khi tỉnh dậy, khỏe mạnh, anh như con thiêu thân lao ra ánh sáng. Cuồng quay với những cảm xúc mới lạ, những bông hoa mới mẻ. Chắc là có nhớ em. Nực cười.



Kẻ đùa giỡn với tình yêu thì không bao giờ có tình yêu thật sự. Đã có khi, em trông chờ từ anh sự hối lỗi. Một cái ôm xiết chặt, em bình yên nằm trong vòng tay anh. Chỉ cần anh bảo. Cả thế giới anh chỉ cần mỗi em. Hay, đơn giản anh xem em là người yêu của anh, đối xử với em tốt một chút. Em sẽ hạnh phúc nhường nào? Quá dễ - anh nào có thể.

Khóc – Đau – Hận, vì một người không xem trọng mình, có đáng hay không? Cảm ơn. Mạnh mẽ - cũng là cách anh đã dạy cho em. Kiên cường - cũng là món quà mà em được nhận sau khi yêu anh. Nực cười. Cái quái gì mà em phải buồn bã nhiều cho tên khốn đối xử tệ bạc với mình vậy?

Đừng có mà tạt ngang lúc 8h, bảo mẹ anh đến thăm, em có thể qua dọn phòng giúp anh.

9h, hôm nay bạn anh đến chơi, em qua nấu món gì ngon ngon giúp anh đãi bạn.

10h, giặt giúp anh mấy cái áo sơ mi, mai anh phải đi công tác gấp.

1h, em ơi anh đói.

3h, mưa, mấy cái áo anh phơi chưa khô.

4h, anh muốn uống chút cà phê em pha.

5h, anh bỏ quên tài liệu ở nhà, em ơi.

21h, mang xe đến rước anh về, anh say.

23h, hình như anh bị bệnh rồi.

1h, anh gặp tai nạn giao thông.

3h, anh cảm thấy cô đơn.

...

Xin lỗi. Tôi không phải là cửa hàng tiện lợi 24h.

Và tôi bận ngủ với giấc mơ của cuộc đời. Chả rỗi. Đến bên anh. Tên khốn...

Tuyến Ngọc -
Xem thêm…

Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng

00:02 |
Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang đông

Đừng cười và đừng khóc
Đùng tin và đừng nghi
Hãy bình thường mà sống
Em lấy...kẻo lỡ thì

Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em?

Chuyện trong mơ
Chẳng cần phải lý do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng

Em đã hiểu: Mình thừa
Ừ! Thôi em lấy chồng
Chẳng còn gì luyến tiếc
Ừ! Thôi lên xe hoa

Bên chồng mà câm điếc
Anh cứ ngủ say thôi
Em dậy đeo nhẫn cưới
Kẻ mắt môi cô dâu

Tím ngực buồn rười rượi
Yêu mà sao lại thế
Thương mà sao vậy anh
Em - đàn bà yếu đuối ...

Muốn đời mình duyên lành
Nhưng anh đã không thể
Mạnh mẽ để làm chồng
Cởi áo mà không dám

Mặc cho em váy hồng?
Thì thôi anh ngủ đi
Nhắm mắt và câm điếc
Em cười nụ cuối cùng
Giễu đời này quá nghiệt.

- Nồng nàn phố -
Xem thêm…

Này cô gái, em thích là cừu, hay là sói?

20:00 |
Này cô gái, làm cừu, là chấp nhận số phận của một con mồi bị săn đuổi, bị sắp đặt. Chẳng phải người ta vẫn thường cho rằng cừu là loài động vật nhút nhát, ngây thơ đó sao? 

Với cặp mắt không dám nhìn thẳng vào đối phương trong một khuôn mặt ngây ngô, cừu dễ có được lòng thương của kẻ khác. Cũng giống như một cô gái trong trẻo, mỏng manh, sẽ khiến người ta mềm lòng mà chở che, bao bọc. Thế nhưng khi chấp nhận làm cừu, cô gái ạ, sự phục tùng là điều tất yếu và chẳng gã đàn ông nào đủ sức nâng niu cô cả đời đâu! Cái giá của việc làm cừu là nhàm chán – khi cô buồn, chỉ biết khóc lóc, khi cô hận, chỉ biết kêu than, cuộc sống chỉ quanh quẩn trong vùng đất yên bình mà người khác đã vẽ ra cho cô, chỉ đôi lần hé mắt nhìn ra bên ngoài tường vây, lắc đầu, và quay lại.

Này cô gái, làm sói, trong vai trò của kẻ đi săn, để tạo dựng sự tôn nghiêm, cô sẽ phải chấp nhận việc rong ruổi đến khi kiệt sức đấy! Đôi mắt sáng rực trong đêm, tiếng hú gọi đàn khiến người ta sởn gai ốc, sói toát ra một thứ khí chất diệu kì, muốn với tới, mà không tài nào chạm tay nổi. Cũng không khác một cô gái độc lập, mạnh mẽ và cá tính, đàn ông, họ thích đấy, nhưng họ e dè thứ khi chất kia sẽ lấn át bản thân, biến họ thành những con cừu. Đàn ông, họ cần điều gì đó an toàn và trong sự kiểm soát. Cái giá của việc làm sói là cô đơn – khi cô mệt nhoài sau những cuộc chiến thương trường hay những nỗi vô thường của cuộc sống, muốn tựa vào vai một ai đó, để được vỗ về, an ủi nhưng ngoảnh lại, bên cô chỉ có cái bóng của bản thân mà thôi. Đi khắp bao vùng đất, nhưng đến sau cùng, đâu mới là chốn bình yên dành cho cô?



Sói hay cừu đều có thể rất thông minh hay ngu dại, rất liều lĩnh hay sợ sệt, rất cuồng tín hay nghi ngại...nhưng khi hành động thì luôn chạy theo cá tính cơ bản của mình. Sói là sói và cừu là cừu.Các cô gái, trước khi là sói cô đơn đều từng là cừu ngây thơ trong trẻo, chỉ là thời gian và cuộc đời gai góc khiến họ cay đắng, đớn đau mà trưởng thành thôi. Đa màu sắc, khi là cừu ngoan hiền, khi là sói đầy mánh khóe, các cô gái mới có thể không nhàm chán, cũng sẽ không cô đơn. Có lẽ như thế là một sự lựa chọn tốt hơn cả.

Bống Xù -
Xem thêm…

Yêu em, cô nàng Sư Tử của anh!

19:50 |
"Em thuộc cung Sư Tử phải không?" là câu đầu tiên anh đã hỏi em khi vừa mới quen, tuy rằng hơi kỳ lạ và sau này nghĩ lại anh thấy không được lịch sự cho lắm nhưng mà thật may là em lại có vẻ thích thú và tò mò vì nó.

Anh thật sự không biết tại sao mình lại buộc miệng hỏi một câu như thế, chỉ là suy nghĩ đó cứ lớn dần trong anh khi mà ở bữa tiệc, anh chẳng thể nào rời mắt khỏi em. Anh không dám nói em là người con gái đẹp nhất ngày hôm đó, nhưng là người con gái khiến mọi người không thể không chú ý. Có thể là vì điều gì đó đặc biệt, là mái tóc, trang phục, cách em nói chuyện cười đùa, hay thậm chí chỉ là hành động cầm ly cooktail rồi mỉm cười?! Mà không, là tất cả những điều ấy! Em luôn biết cách làm mình tỏa sáng dù là những việc nhỏ nhặt nhất.

Suốt thời gian dài quen biết nhau, anh hầu như chưa từng thấy em khóc. Ngay cả khi chuyện tình cảm bản thân đi vào ngõ cụt, em vẫn như thế, vui vẻ cười đùa, luôn miệng bảo rằng: "Em không sao!". Ừ thì không sao! Anh hiểu rõ, em có lòng kiêu hãnh của riêng mình, lòng kiêu hãnh của Sư Tử không thể để bất kỳ ai thấy rằng mình đang trông rất thảm hại, không để bất kỳ ai thấy rằng mình là một kẻ yếu đuối và dễ gục ngã.



Nhưng dù thế nào thì trong em vẫn là một trái tim nóng luôn khao khát yêu thương. Anh còn nhớ ngày em quyết định buông tay người ấy, em gục vào vai anh, khóc nhưng không thành tiếng. Anh đã vờ như không biết, vì anh tin rằng khi em có thể khóc, tức là em đã tin tưởng vào anh nhưng lại không muốn vì thế mà anh phải lo lắng. Và khi em đã quyết định đi, tức là không bao giờ quay lại!

Anh cũng chưa từng gặp cô gái nào thích "ra tay nghĩa hiệp" như em. Anh từng chứng kiến rất nhiều lần em nhường nhịn cho qua khi mình bị người khác nói xấu, nhưng lại vô cùng "hổ báo" khi bạn bè bị bắt nạt. Dù trong tay không có gì nhiều thì em vẫn luôn giúp đỡ mọi người bằng tất cả phần mà mình có, điều mà không phải cô gái nào cũng đủ dũng cảm để làm.

Em trong những đám đông kiêu hãnh là thế, đôi khi còn là tự cao, nhưng lại sẵn sàng dừng xe nhặt hộ thùng táo bị rơi, hay nóng tính mắng một anh chàng to cao xém tí tông phải cụ già qua đường, rồi còn từng bước dẫn bà sang đến lề bên kia. Những điều ấy, điều để lại ấn tượng cực lớn trong anh.

Anh đã nghĩ em luôn là cô nàng Sư Tử đầy cuốn hút, nhưng từ lúc chúng ta thành một đôi, anh lại rất nhiều lần cảm thấy em còn giống một chú mèo con nữa. Em chu đáo và quan tâm. Em rất hay "bắt nạt" người yêu nhưng cũng cực biết làm nũng, mà đã làm nũng thì ôi....anh không thể từ chối bất cứ yêu cầu từ em cả. Và dù em hay kiểm soát người yêu và ghen vu vơ khiến anh hơi bực một tẹo thì em vẫn đáng yêu đến mức muốn bỏ túi mang đi!

Tất nhiên, dù rằng em phải sửa tính hào phóng đến mức "vung tay quá trán" hay lòng tự trọng cao ngất kia đi thì em vẫn là một cô gái rất tuyệt. Và vì không thể tuột mất cô nàng mèo con trong lốp Sư Tử tuyệt vời như em, anh sẽ cố gắng yêu em lâu thật lâu!

Người ta luôn bảo một cô nàng Sư Tử thế nào cũng sẽ rất chung thủy và thật tâm trong tình yêu. Còn em, em có thế không cô nàng Sư Tử của anh?

Sỏi
Xem thêm…

Cứ trôi đi, nhưng nhẹ nhàng thôi, đừng dậy sóng... anh nhé!

19:39 |
Những con người mạnh mẽ như chúng ta thì lại sợ sự cô đơn hơn bao giờ hết....


Chưa bao giờ nỗi nhớ của em da diết như thế này, anh biết không, trong lòng thấy trống rỗng nhưng lại nhẹ nhàng đến không tưởng.

Trời mưa nhiều lắm, bây giờ một đoan nhạc chuông ca khúc đó cũng đủ làm em rướm nước mắt bởi những thứ em với anh trải qua đối với em là vô tận... Mình chia tay thật rồi! Em tin là vậy...



Cảm giác ngày ngày mở facebook và cứ năm ba phút là gõ tên anh thì thật là vô ích, thay vào đó em có thể chủ động nói chuyện với anh và chúng mình sẽ trở lại như xưa. Nhưng em tự hỏi làm như vậy để được gì, có thay đổi được gì không, có hàn gắn được những vết nứt khá sâu của mối tình này không?

Em và anh, những con người nghệ sĩ, chúng ta có nhiều mối quan hệ, chúng ta có nhiều lựa chọn. Vậy thì sao em vẫn cứ vương vấn mãi câu chuyện tình luôn làm em đau lòng này? Vì chỉ có thể là anh mới mang đến cho em những cảm giác hạnh phúc nhất và đau khổ nhất... Anh có như em không?

Chỉ là em muốn nói "em nhớ anh lắm", kể cả anh và tình cảm của anh đều là một cái gì đó rất sâu đậm với em...



Cứ trôi đi nhưng nhẹ nhàng thôi, đừng dậy sóng nữa... anh nhé?

Chúng mình cứ bình thản như thể mình là những con người xa lạ, gặp nhau vài lần và rồi ai cũng có con đường riêng của mình để theo đuổi. Anh theo đuổi gì? Em thì trở nên vô định lắm từ khi không có anh, không biết nên vui hay nên buồn. Lúc vui thì nghĩ đến anh thế rồi em buồn, khi buồn thì nghĩ phải vui lên chứ vì từ giờ đâu có người đàn ông "xấu xa" như anh phải những việc em không thích nữa...

Em sẽ không để lòng mình dậy sóng nữa...

You're my DESTINY!

Kim Thi Nguyen -
Xem thêm…

Giá như anh đừng bỏ em lại một mình

19:33 |
Em đã từng nghĩ nước mắt là thứ thừa thãi và vô dụng, là thứ mà chỉ có những ai yếu mềm thì mới có. Em cứ nghĩ nỗi đau là điều gì đó xa lắm, xa tít tắp ở ngoài kia, em sẽ không chạm được tới nó, cũng không vì nó mà suy sụp.


Em còn nghĩ, chỉ cần ở mãi bên anh là mọi chuyện sẽ ổn, tưởng rằng chỉ cần chúng mình cố gắng là hạnh phúc sẽ mãi nằm trong tay. Chúng mình sẽ không vì bất cứ điều gì mà chia ly, càng không phải sống trong dằn vặt hay tiếc nuối.

Nhưng dường như em lạc quan quá, em tự tin quá. Cuộc đời vẫn mang anh đi như vẫn mang biết bao nhiêu hạnh phúc của con người ta đi mất, để mặc em vùng vẫy trong đau thương, để mặc em lặng thinh giữa đám đông người đi lại, để mặc em sững sờ và hoang mang tột độ vì có gào khóc hay dang tay ra cũng chẳng thể đòi lại được anh.

Chừng nào anh mới quay về bên em đây anh? Chừng nào anh mới đến bên cạnh em, mỉm cười lấy tay vùi đầu em tựa vào vai anh, chế giễu rằng em sao mà đã khóc, để rồi nói với em rằng thật ra chỉ là anh lừa em thôi, thật ra anh mãi mãi ở bên cạnh em, bất cứ lúc nào.



Chừng nào anh mới quay về bên em đây anh? Anh đã từng nói dù trời có sập xuống thì chúng mình vẫn nắm tay nhau cùng đỡ, anh sẽ mãi là mái nhà của em. Nhưng giờ đây em ngửa mặt lên trời, trời thì cao và xa, còn mái nhà của em tại sao đã chẳng thấy?

Hoài niệm đánh rơi ngày nào bỏ mặc em ngơ ngác, em bắt đầu hiểu có những khoảnh khắc có cố gắng đến mấy lý trí cũng phải chào thua cảm xúc. Tại sao mới thoáng chốc đã không còn thấy anh? Tại sao ngoảnh đi ngoảnh lại đã chẳng giữ được lời hứa hẹn?

Giá như anh đừng bỏ em lại một mình, giữa chốn đông đúc những người chỉ có thể an ủi em bằng cách lặng im, nhưng không thể xoa dịu trái tim em bớt đau, không thể vực em đứng dậy sau mất mát, không thể làm chỗ dựa cho em vững chãi đối diện với bầu trời, không thể nắm tay em cùng đi giữa cuộc đời dài rộng. Bây giờ anh đang ở đâu thế? Có khi nào đang nhớ tới lời hứa hẹn đã nói với em? Có khi nào đang yên lặng ngắm nhìn em rồi cũng đau lòng như em? Có khi nào thấu hết được vết thương trong lòng em hay không?

Người đi rồi là người vĩnh viễn không trở lại, dẫu em có khóc cạn nước mắt cũng chẳng thể kéo lại anh trở về. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, em rồi cũng sẽ phải tự chữa bệnh cho mình, vẫn phải lành lặn mà sống dù không có anh, vẫn phải tự ững chân ngửa cổ lên trời ngắm nhìn thế gian rộng lớn, vẫn phải tự an ủi mình mỗi khi gặp chuyện, vẫn phải tự vượt qua những thử thách khác, lựa chọn những ngã rẽ mới.

Chỉ có điều, em sẽ tự mình làm hết, vì không có anh nữa rồi. Không có anh ở bên cạnh mỗi khi em thấy mệt mỏi hay muốn chạy trốn, không có anh đứng về phía em nếu như cả thế giới quay lưng bài trừ em, không có anh mỉm cười dang rộng cánh tay ôm chặt em vào lòng, thủ thỉ rằng sẽ mãi ở bên em.

Em đã từng nghĩ nhiều về hai chữ “giá như”, nhưng ở đời này hoàn toàn không có giả thiết lặp lại, những gì đã mất vĩnh viễn không thể quay lại. Còn nỗi đau của em, cứ mặc em thôi…

Nguyễn Quỳnh Cam -
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:http://aconglatoi.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Confession | nhultm | |